TRANG THƠ HAIKU TIẾNG VIỆT

quẹt ngang ngày tháng

You are not logged in.

Mến chào bạn đến cùng trang thơ haiku Việt

bashoissashikibuson

Adverts

#1 2006-07-20 03:53:04

Sushi
gội đầu
From: Xu Hoa Tien
Registered: 2006-07-19
Posts: 6

My journal

Tap ghi


Sushi

Offline

 

2006-07-20 03:53:04

AdBot
Advertisements

#2 2006-07-20 03:54:19

Sushi
gội đầu
From: Xu Hoa Tien
Registered: 2006-07-19
Posts: 6

Re: My journal

Cho hoi tai sao toi khong bo dau duoc? xin cam on


Sushi

Offline

 

#3 2006-07-20 04:30:41

tui
đi dạo đêm
Registered: 2006-06-13
Posts: 433

Re: My journal

sushi nhấn nút F9 thử
muốn bỏ dấu thì dùng Shift và hàng số trên bàn phím

Offline

 

#4 2006-07-20 13:58:05

Sushi
gội đầu
From: Xu Hoa Tien
Registered: 2006-07-19
Posts: 6

Re: My journal

Ban da viet gi toi khong doc duoc gi ca! :(


Sushi

Offline

 

#5 2006-07-20 21:34:25

tui
đi dạo đêm
Registered: 2006-06-13
Posts: 433

Re: My journal

go to View, scroll down to Coding (for Internet Explorer) or Character Coding (for Firefox), select Unicode

Offline

 

#6 2006-07-21 03:41:12

Sushi
gội đầu
From: Xu Hoa Tien
Registered: 2006-07-19
Posts: 6

Re: My journal

Ðể Sushi làm thử nha! hay quá ðýợc rồi. Cám õn bạn rất nhiều


Sushi

Offline

 

#7 2006-07-21 03:46:13

Sushi
gội đầu
From: Xu Hoa Tien
Registered: 2006-07-19
Posts: 6

Re: My journal

Tôi định chẳng muốn viết gì về tôi cả.
________________________________________

Tôi định chẳng muốn viết gì về tôi cả. Lý do là vì tôi không phải là một nhà văn thì một cái gì từ cõi xa xăm trong Tâm Thức của tôi đã thôi thúc bắt tôi phải viết lên đôi giòng về tôi. Bài viết này hoàn toàn dựa theo những diễn biến của tuổi trung niên của mình thời gian trong tiềm thức của một người Việt sống ly hương đã quá lâu năm.

Trời Houston đang lạnh căm căm: 37 Ðộ F, đó là chưa kể đến cái “Wind Chill Factor” của thời tiết! Buổi trưa nay, nắng đã lên nên trời đã bắt đầu âm ấm…Tới cái tuổi này, đôi chân tôi rất cần đi bộ mỗi ngày nhưng cứ nghĩ đến trượt chân và ngã gẫy xương trên đường như hôm qua tôi đã ngã trước khi đi vào office Depot để vào mua giấy ở đấy, đã trải qua bao nhiêu biến cố của cuộc đời, tôi đã từng ngồi trên chiêc xe lăn đã cố gắng đứng dậy từng bước từng bước bước tôi đi… nhưng cuộc đời oan nghiêt làm cứ thả trên đầu tôi những trái phá làm vỡ tung cuộc đời tôi……từng cái đau khổ này đến cái đau khổ khác…

Roi thoi gian co la lieu thuoc chua lanh tam benh cua toi khong? Mai mai la khong sao toi cu phai song nguc tu cua dau kho mai nhu the nay, toi thich nhat buoi sang day troi lanh lanh ngoi ben tach café để đánh thức dậy những biến cố nội tâm mà có những lúc đã làm tôi khổ sở, điêu đứng … Chính trong những giây phút này mà nhiều khi tôi đã lấy giấy bút ra để ghi vội lại những gì mà tôi đã “thấy” và muốn ghi chép lại như viết nhật ký vậy.

Cuoc doi cua toi cung chang co gi dang noi ca, cung nhu moi nguoi con gai den khi truong thanh deu thanh hon, co hanh phuc hay khong cung tuy theo, nhu minh co phuc hay khong? Hanh phuc va niem dau cu nhu mot dinh menh cu deo mai lay toi mai, toi da vung vay bao lan nhu duoc bi nguc nga trong trach nhiem cua dao ly con nguoi, toi tap song nhu mot cai bong nhung cai bong van di mai ben cuoc doi, doi luc toi nghi ve cai ban nga cua con nguoi toi dau? dan dan toi da song trong nhut nhat giong nhu loai nhu chum goi day sao?

Thế rồi tôi đi sang My Ði biền biệt luôn. Trong những năm khôn lớn tại My, hon ba muoi nam tôi đã từng tim kiem toi “cai ban nga cua toi “
The roi cuộc đời đưa đẩy tôi tới miền xứ Nam My thanh pho Houston. Tại Texas. Ðã có một khoảng thời gian dài đằng đẵng, tôi cảm thấy thật khốn khổ, điêu đứng vì đời tôi đã bị cắt ra từng “đoạn đường một chiều, một đi không trở lại”!

Ở tuổi ngũ tuần, bây giờ tôi “hết sợ” rồi vì quê hương của tôi, dĩ vãng của tôi, cha tôi và nhiều người thân tuy đã mất đi, nhưng tất cả vẫn còn sống trong tôi. Tôi chỉ cần ngồi trong một căn phòng tĩnh mịch, hay đi tản bộ một mình vào những nơi vắng vẻ là tôi có thể “connect” được với những gì mà tôi tưởng tôi đã đánh mất. Tôi biết là tôi đang sống ở ngay đây, ngay trong giờ phút này, hiện hữu trong cái thế giới tâm thức của tôi. Cho dù tôi phải “ra đi không hẹn ngày về”, tôi vẫn thấy bình tâm, mà có lẽ tôi còn vui hơn nữa bởi vì tôi sẽ được thực sự trở về với “quê hương trong thế giới bên kia” của chính tôi - tôi không còn phải bận tâm về những ràng buộc nhiêu khê của cõi trần này nữa.

đã gợi nhớ cho tôi biết bao nhiêu là kỷ niệm bắt đầu từ thuở thơ ấu. Ðời tôi đã bị “bật rễ một đi không trở lại” đã nhiều lần. Ðối với tôi, hau het la ca chi tieng tho dai trong dem tich mich ma thoi….


Sushi

Offline

 

#8 2006-07-27 17:38:04

Sushi
gội đầu
From: Xu Hoa Tien
Registered: 2006-07-19
Posts: 6

Re: My journal

Tôi tìm em....

--------------------------------------------------------------------------------

Tôi trở lại thành phố xưa để tìm em...

Thấm thoát đã gần mười năm, bao nhiêu sự thay đổi của cuộc đời... bỗng chốc chợt nhớ về kỹ niệm cái buổi chiều của năm một chín chín sáu, tôi được Hùng đèo trên chiếc xe, cô cháu tôi được len vào dòng xe xuôi ngược của buổi chiều Sài Gòn tấp nập xe, từ nhà tôi đến con đường nhà em, tôi ngỡ mình đã quen như ngày xưa ấy! hình ảnh chung quanh đều đổi thay...

Con đường Đổ Thành Nhân đã đổi tên cái tên xa lạ, tôi hụt hẳng giữa dòng xe và con người mới, loanh quanh trên con đường Trần văn Bơ, tôi tìm tiệm giày Thành nơi đó và cái quán cóc bên đường bán cháo gà và gỏi gà nổi tiếng của ngày xưa, có lẽ tôi đang lục sục trong ký ức mãi hay vì đôi mắt đã quán gà, nhìn quanh tôi như người rừng về thành phố, chao ơi tôi như ngột thở với mọi sự việc chung quanh tôi...

Cô cháu tôi cứ chạy ngược chạy xuôi con đường nhà em, lại không sao tìm được ngôi nhà của em cả, cô cháu tôi cuối cùng phải ghé nơi hàng quán hỏi thăm nhà em

- Chị ơi, làm ơn cho tôi hỏi thăm phòng mạch của bác sĩ Mỹ Tôn ở đâu?
Chị nhìn tôi ngạc nhiên trả lời
- Ở đây không có bác sĩ Mỹ Tôn mà có bác sĩ Lâm Thị Mỹ
- chị làm ơn chỉ dùm phòng mạch bác sĩ Lâm thị Mỹ ở đâu?
- Trên kia kìa 112 đó đó
- Cám ơn chị

Thì ra cái tôi nhớ em là Mỹ Tôn, mà em là bác sĩ Lâm Thị Mỹ của mổi người, mà lạ thật tại sao trong họ nhà tôi lại có chữ Thị trong đó, hay là khi cha em cưới mẹ, là người Việt bị đồng hoá chăng? nên em được thêm vào chữ Thị mà gia đình người Tầu chính gốc hiếm có lắm! nếu Ông tôi còn thì có lẽ Ông tôi sẽ xuề xoà, vui vẻ và sẽ cho đó là vấn đề "không sao mà" , mặc dù tên chúng tôi được đặt theo thứ tự của vai vế, chỉ nhìn vào chữ lót thì sẽ biết, vai cấp của chúng tôi rồi, nhất là khi đọc sớ cúng Ông trong ngay giỗ của Ông, mà là lúc chúng tôi chia nhau những thức ăn thật ngon, được chơi với nhau suốt cả ngày.

Đó là đều tôi thiếu xót, gặp em tôi sẽ xin em tha thứ cho tôi, bao nhiêu năm tháng em vẫn là Mỹ Tôn của tôi, con bé Mỹ Tôn có cái gương mặt bầu bỉnh rất dễ thương... tôi đến trước cửa phòng mạch, rất đông bệnh nhân, tôi đi vào bên trong gõ cửa, có cô y tá hỏi tôi

- Chị đến khám bệnh, bửa nay đông lắm chắc chờ hơi lâu
- Đúng rồi, không sao tôi chờ được
- Chị muốn bác sĩ nào khám?
- Có nhiều bác sĩ lắm sao?
- Có bác Mỹ, bác sĩ Kiều...
- Tôi muốn bác sĩ Mỹ

Có lẽ cách đối thoại của tôi không xuôi tai cho lắm! không biết như thế nào, mà cái cô bé y tá trông quen quen, tôi đã gặp ở đâu rồi... chỉ trong chốc lát, có một người mặc áo blouse trắng ra gặp tôi, tôi đã bắt Hùng đi nơi khác để không bị lộ cái bí mật của tôi, là em rồi, chúng tôi nhìn nhau không nói, hình như em đã cảm nhận được tôi rồi

- Chị, trời ơi là chị sao? em đã gọi tên tôi trong tiếng khóc
- Chị về bao giờ??? Kiều lo khách chị phải dẩn chị đi gặp Ba Má nha!

Chỉ có vài phút thôi, Bác sĩ Kiều là con bé Kiều của ngày xưa đây sao? còn cô y tá có cái gương trông quen quen

- Em là Kiều nè chị nhớ em không?
- Con là mì mí dì nhớ con không? con của chi Hai Hí đó!
- Kiều đấy sao? nhớ chứ
Tôi bẹo má con bé mà nói
- chỉ nhớ mì mí khóc nhe, dám gọi là chi Hai Hí há, dì sẽ mách mẹ đó! còn Cẫm Loài ra sao?
- Chị vẫn vậy !!!
- Để dì đi gặp Ông Bà nha!

Lúc bấy giờ Hùng mới đi lại với chúng tôi, tôi cầm tay Mỹ Tôn mà nói

- Lo cho bệnh nhân đi em, làm bác sĩ rồi mà vẫn khóc nhè không sợ các em bé, chúng nó cười hay sao? chị đi lên lầu chào Ba Má được rồi

Em nhìn mọi người mà nói
- Chị của tôi ở Mỹ về đó
- Đi tìm bác sĩ Mỹ tôi nhanh nhẩu trả lời
Mọi người nhìn chúng tôi thật vui

Tôi bước lên cầu thang trái tim tôi đập thùn thụp, nắm chặc đôi tay, nơi góc phòng thì ra chú thiếm của tôi, khi tôi đi chú thiếm ở lứa tuổi của tôi, khi tôi trở lại tôi đã cập kê tuổi vàng mất rồi...


Sushi

Offline

 

Adverts

Board footer

Powered by FluxBB
Hosted by PunBB-Hosting